Ai cũng cần có coach? Vì sao?

Ai cũng cần có coach? Vì sao?

Dương Thúy Quỳnh

Coaching (Khai vấn) và Coach (Chuyên gia Khai vấn) mặc dù còn rất mới tại Việt Nam và vẫn đang trên hành trình “tìm đường” để tồn tại và phát triển, mình nhìn thấy sự tươi mới và hấp dẫn của một ngành được coi là phát triển rất nhanh trên thế giới. Tính đến nay, Liên đoàn Khai vấn Quốc tế (ICF) đã có hơn 35,000 chuyên gia khai vấn được cấp chứng nhận trên toàn cầu. Tại Việt Nam, đã có những cộng đồng người làm coach, tuy số lượng còn ít nhưng hoạt động rất hứng khởi. Trong cộng đồng cả ở Hà Nội và Tp. Hồ Chí Minh này, chúng ta có Chuyên gia khai vấn liên kết (ACC), chuyên gia khai vấn chuyên nghiêp (PCC) và sắp tới sẽ có cả Chuyên gia khai vấn cao cấp (MCC – hiện trên thế giới mới có khoảng 1000 người theo số liệu của ICF). Chúng ta có một đội ngũ khoảng hơn 50 người Việt (theo số liệu của ICF chia sẻ năm 2019) đã được cấp chứng nhận hành nghề. Vậy hành trình dành cho các Coach người Việt chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu và bức tranh nghề nghiệp dành cho các Coach chúng ta như thế nào? Trong khuôn khổ bài viết này, mình sẽ chia sẻ quan điểm thông qua những trải nghiệm cá nhân của mình về nghề làm Coach trong 2 năm vừa qua.

Bắt đầu từ câu hỏi “What’s next? Điều gì tiếp theo đây khiến mình tiếp tục có giá trị?”

Từ trải nghiệm của cá nhân mình, coaching chưa “là gì” cho đến khi mình có được “AHA moment” với nó. Trong tất cả các tổ chức mình đã từng làm việc trong vòng 20 năm qua, chưa có một tổ chức nào sử dụng coaching như là một công cụ tuyệt vời để phát triển con người trong tổ chức. Mình làm về truyền thông và cứ đơn thuần phát triển chuyên môn theo ngành dọc vậy thôi.
Cho đến một ngày cách đây gần 2 năm, ở tuổi 43, mình đã tự hỏi “What’s next?” – điều gì tiếp theo đây sẽ khiến mình tiếp tục trở nên có ích nếu như không làm truyền thông nữa? Điều gì tiếp theo đây sẽ khiến mình tiếp tục gắn bó với tổ chức mình đang làm việc và đem lại giá trị cho tổ chức? Thế sau khi về hưu trong vòng 10-15 năm nữa, mình sẽ làm gì? Làm thế nào để sống một cuộc sống có ý nghĩa ngay cả khi đã lớn tuổi? Hàng loạt câu hỏi nảy ra trong suy nghĩ của mình và mình đã bắt đầu đi tìm câu trả lời. Và đúng như người ta thường nói “Trò muốn học thì thầy sẽ xuất hiện”. Một đồng nghiệp giới thiệu mình đến với một khóa học coach ngay tại Hà Nội. Và đến thời điểm này, mình có thể tự tin trả lời cho câu hỏi đầu tiên “What’s next? I will definitely become a Coach”.
“Tại sao những người biết đến coaching lại hào hứng với nó đến vậy?

Trong vòng gần hai năm, từ cuối năm 2018 đến thời điểm hiện tại, sau khi mình đã trở thành Chuyên gia Khai vấn Liên kết (ACC – cấp độ 1 trên 3 cấp độ nghề nghiệp Coach của ICF), nghĩa là mình có thể cầm chứng nhận để làm coach ở bất cứ đâu trên thế giới, mình nhận ra số lượng những con người mình gặp (cả online và offline), số giờ mình dành ra để học, số giờ mình dành ra để khai vấn bằng cả 20 năm của mình cộng lại. Chưa kể đến cảm giác “fulfillment” không thể đo đếm được. Cảm giác “sống trọn vẹn” vì mình thực sự giúp được người khác thay đổi là có thật. “Thấu cảm” là điều có thật khi mình thực sự lắng nghe các vấn đề của người khác mà không dùng cái tôi (ego) của mình phán xét đúng sai. “Động não” để đặt những câu hỏi đúng và trúng để giúp khách hàng tìm ra AHA moment của riêng họ là có thật. Đọc sách, xem video, nghe podcast của các cao thủ coach trên thế giới một cách “say mê” là có thật. Và trên tất cả, nội tâm “rung động” mạnh mẽ là có thật khi mình đã tìm đúng được con đường mình đã đi, đang đi và sẽ đi và cống hiện trọn vẹn cho nó.

Câu chuyện của mình không phải là duy nhất. Xung quanh mình có những coach đã từ bỏ sự nghiệp đang phát triển để đi học coach và làm coach toàn thời gian và họ đang thành công. Trong những buổi sự kiện dành cho cộng đồng những người yêu thích nghề coach, mình nhìn thấy sự tò mò, hào hứng, trăn trở…về nghề coach và người làm coach. Một cộng đồng tuy đang còn nhỏ bé nhưng đầy nội lực. Mình nhìn thấy những tấm gương thực sự tài năng khi họ liên tục học tập và cam kết học tập suốt đời kể từ khi biết đến coach.

Một điều hay nữa là khi các coach được gặp nhau, một không khí tràn đầy năng lượng được tỏa ra từ mỗi người. Vì họ biết, một khi đã đến với coach, họ sẽ cam kết với chính bản thân mình tốt hơn so với ngày hôm qua, đồng thời hướng đến một “cái tôi” mới tốt hơn ngày hôm nay. Họ hào hứng vì họ biết họ sẽ hạnh phúc hơn, thành công hơn nhờ coaching. Thay vì dành thời gian rảnh cho những điều tầm phào, họ dành thời gian để kết nối với người khác, tự học và học từ người khác. Họ dám đối mặt với những thử thách mà không chạy trốn. Họ tìm ra hoặc nhìn thấy những điều tuyệt vời từ bên trong họ. Chỉ cần “chạm” nhẹ vào nội tâm thôi, họ cũng đã trở thành một phiên bản rất khác rồi. Vậy thì ai mà không hào hứng để nói

chuyện về coaching và muốn tự mình trải nghiệm và thay đổi cùng với coaching chứ.

Vì họ biết, một khi đã đến với coach, họ sẽ cam kết với chính bản thân mình tốt hơn so với ngày hôm qua, đồng thời hướng đến một “cái tôi” mới tốt hơn ngày hôm nay.

“Ai cũng cần có coach. Vì sao?”

Mình mượn lời của Bill Gates “Ai cũng cần có coach” để đặt câu hỏi “Ai cũng cần có Coach, vì sao?”.

Ai trên đời này mà không muốn được người khác lắng nghe? Ai mà không muốn được khuyến khích, động viên để vượt qua thử thách trong công việc và cuộc sống? Ai mà không muốn nhận được sự chia sẻ và thấu cảm từ người khác? Với những người đã đạt được những thành tựu nhất định, ai mà không muốn tiếp tục gặt hái được nhiều thành công hơn nữa? Ai mà chả có những nỗi niềm không biết chia sẻ với ai mà không lo bị chỉ trích? Và ai mà không muốn cải thiện bản thân để trở nên tốt hơn so với chính mình? Ai mà chả mong hạnh phúc và niềm vui ở bên mình mãi? Ai mà không muốn thực sự bình an từ bên trong chính bản thân mình?

Ai cũng cần có coach vì ai trong mỗi chúng ta đều cần được lắng nghe, tôn trọng, thấu hiểu, khuyến khích, thử thách….để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, phiên bản mà từ trước đến giờ, có thể chúng ta chưa bao giờ biết đến.

“Những ai thì làm được coach?”

Vậy ai giúp ai làm được những điều kể trên? Một câu trả lời mạnh mẽ đến từ mình: Đó là Coach.

Coach không phải là người đem đến “phép thuật” hay “vi diệu”. Coaching là một trong những công cụ chuẩn trong việc phát triển con người. Coach được người khác là phải học, đồng thời nghề làm coach không phải dành cho tất cả mọi người. Bản thân người làm coach cần phải có sẵn một số phẩm chất nhất định cùng với việc liên tục học tập thì mới có thể lâu bền với nghề. Liệu họ có thể làm coach được không khi cái tôi của họ quá lớn? Liệu họ có thể làm coach được không khi họ luôn tỏ ra mình là người thông minh nhất trong các cuộc hội thoại với người được coach? Liệu họ có thể làm coach được không khi họ không biết lắng nghe người khác và coi việc lắng nghe là mất thời gian? Họ có làm coach được không khi họ không giữ được

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.