Nhân sự tuổi trung niên còn lại những gì?

Có anh chị nào trong độ tuổi trung niên (40-55 tuổi) có suy nghĩ này giống mình không? Đó là: giá trị của các nhân sự tuổi trung niên nằm ở đâu trong các doanh nghiệp, tổ chức…Liệu kinh nghiệm có còn là một yếu tố quan trọng nữa không khi các doanh nghiệp chấp nhận rủi ro cho phép để thực hiện các thử nghiệm mới? Liệu “sống lâu lên lão làng” có tiếp tục được chấp nhận khi các doanh nghiệp ngày càng cởi mở với mô hình phẳng, ít các lớp lang báo cáo chồng chéo? Liệu có một công việc ổn định bao nhiêu năm có tiếp tục là tấm khiên bảo vệ nhân sự tuổi trung niên khỏi sự đào thải khi giờ đây trong thế giới VUCA và Covid, ai cũng có thể bị cắt giảm, ai cũng có thể bị thay thế, thậm chí bị sa thải nhanh trong chớp mắt? Liệu có phải ai đến tuổi trung niên cũng có thể trở thành cố vấn, khai vấn hay tư vấn. Nhân sự trung niên còn lại những gì?
Câu hỏi này chẳng có thể dễ dàng có được câu trả lời nhưng vẫn phải hỏi. Đương nhiên chính các nhân sự tuổi trung niên sẽ phải trả lời. Nhưng doanh nghiệp hay tổ chức cũng không thể đứng ngoài cuộc. Nhân sự tuổi trung niên sẽ tự tạo ra các cơ hội nào cho chính mình? Doanh nghiệp, tổ chức sẽ cởi mở thảo luận về những cơ hội này như thế nào?
Mình may mắn nhận được sự ủng hộ của tổ chức nơi mình đang làm việc trong việc tìm ra giá trị mới cộng thêm vào các giá trị đang có. Nhưng có lẽ chính bởi vì thế mà mình luôn đau đáu về câu hỏi đặt ra ở đầu post này. Mình luôn có sự đồng cảm đặc biệt với các anh chị nhân sự tuổi trung niên.
Post được viết nhân một ngày phải thức đến 2h sáng giờ Việt Nam để học một chương trình của Mỹ về Coaching.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.